Thập giá cuộc đời

“Chúng con thờ lậy và ngợi khen Ðức Giêsu Kitô, vì Chúa đã dùng thánh giá Chúa mà chuộc tội cho thiên hạ”. Thập giá rồi đến thánh giá. Ðây chính là ý nghĩa cuộc đời của người Kitô hữu và cũng là mục đích của đời người.

“Sinh, lão, bệnh, tử”. Sinh ra, lớn lên, phát triển, yếu đau, bệnh tật, và chết. Mọi người không trừ ai đều phải đi qua tiến trình sống này. Khi tôi nhìn thấy một em bé xinh xắn, vui tươi và hồn nhiên là tôi nghĩ tới một chàng thanh niên hay một thiếu nữ trẻ trung, đầy sức sống và yêu đời. Khi tôi nhìn thấy một thanh thiếu niên, một thiếu nữ là tôi nhìn thấy một người đàn ông hay người đàn bà khoẻ mạnh, năng động và hăng say đi vào tình yêu, vào cuộc sống và mọi góc cạnh của cuộc đời. Và sau cùng, khi tôi nhìn thấy một người đàn ông hay người đàn bà năng động và đầy sức sống, tôi thấy một cụ ông hay một cụ bà lưng còng, tóc bạc, da mồi, tay chân run rẩy, mắt lòa, tai hễnh hãng, và đang đi dần đến ngôi mộ.

“Ðời là bể khổ”. Tiến trình đi đến ngôi mộ ấy có thể là vài ngày, vài tháng, hay vài năm của người này. Nó cũng có thể là mấy chục năm cho người khác. Kẻ trước người sau đều đến nơi và đến chốn không ai phải vội vàng, chen lấn. Một chân lý khác nữa là trên con đường đi đến ngôi mộ, mỗi người phải trải qua những đoạn đường mà mình được hướng dẫn, hay tự mình chọn lấy với những lúc vui, lúc buồn, và lúc hạnh phúc. Nhưng bằng một cái nhìn tự nhiên, thì buồn nhiều hơn vui, bất hạnh hơn hạnh phúc. Ðây là quan niệm chung và được coi như một chân lý tự nhiên,và được gọi là “bể khổ”, trong đó con người chìm lặn và chơi vơi giữa sóng gió đại dương mênh mông này.

Thập giá hay thánh giá.

Nhưng Ðức Kitô đã vào đời và giải thoát nhân loại khỏi cái nhìn bi quan và sầu khổ ấy. Ngài cũng đã bị nhào lặn, và cuốn trôi giữa biển đời muôn sóng gió ấy. Ðoạn chót trước khi ngài vượt được đại dương khổ để đến bến bờ bình an, hạnh phúc là đoạn đường từ vườn Câu Dầu cho đến Núi Sọ.

Ðau khổ và nhục hình. Ðắng cay và thử thách. Ý ngài và ý Chúa Cha. Tất cả đã làm nên cây thập giá mà ngài phải vác lấy để rồi bị đóng đinh ở trên đó.

Thập giá: Ðây là 2 cây gỗ gác ngang nhau. Ý nghĩa được diễn tả như những gì mà con người và cuộc đời thường trải gặp không hoàn toàn đúng với ý nghĩ, sở thích, và ước mơ của mình. Tiền định. Mệnh trời. Số mệnh. Quan phòng. Tất cả đều nói lên một điều là có những cái mình thích, mình muốn, mình ước mơ mà không được. Ngược lại, có những cái mà mình không thích, không muốn, và không tìm kiếm đời vẫn dâng tặng. Bể khổ hay thập giá là thế.

Bằng một cái nhìn tâm linh, thập giá kia chính là những khó khăn, vất vả, truân chiên, đau khổ mà con người phải chấp nhận trong cuộc sống như những thách đố và cơ hội để tiến lại gần hơn với thập giá Ðức Kitô, và để cùng biến thành thánh giá cứu độ như thánh giá Ðức Kitô.

Chúa Giêsu đã mang vác lấy thập giá này khi ngài vừa sinh ra trong cái chuồng bò hôi thối tại một đồng quê Belem rất lạnh giá. Ngài cũng đã mang vác lấy thập giá này khi phải trốn chạy sự lùng bắt của Hêrôđê ngay vừa lọt lòng mẹ mặc dù ngài không làm gì hại cho ông ta. Ngài cũng đã mang vác lấy thập giá này khi cả tuổi thơ vì gia đình nghèo không hề được cắp sách đến trường. Rồi bằng với nghề thợ mộc sống khó nghèo tại một làng quê Nagiaréth.

Thập giá của ngài kết thúc bằng một chọn lựa quyết liệt tại vườn Cây Dầu khi đối diện giữa ý Chúa Cha và ý của ngài. Giữa sống và chết. Giữa con người tự nhiên và Thiên Chúa toàn năng. Tiếp tục bằng những tra tấn dã man tại dinh Philatô, bằng những giây phút khắc nghiệt, và đau thương trên đường lên núi Sọ. Và sau cùng là bị lột trần truồng và bị đóng đinh vào thập giá ấy.

Thập giá của cuộc đời!

Thánh giá: Nhưng cũng nhờ thập giá ấy. Nhờ thái độ chấp nhận. Và nhờ vào lòng tin tưởng tuyệt đối nơi Thiên Chúa Cha, Chúa Giêsu đã chiến thắng thập giá để biến trở thành thánh giá. Có nghĩa là từ những đau thương ấy, những bất công ấy, và kiếp sống đọa đầy ấy, Chúa Giêsu đã đem lại cho ý nghĩa cuộc đời một cái nhìn và triết lý sống mới. Biến thập giá thành thánh giá. Biến những cái khó hiểu, những cái làm cho khó chấp nhận giữa con người và Thiên Chúa thành những cái có thể chấp nhận được, và từ sự chấp nhận ấy đem lại cho đời sống một ý nghĩa tích cực, xây dựng, giải thoát, và đáng sống. Sai Baba đã nhận định về cuộc đời:

Ðời là một bài ca. Hãy hát lên!

Ðời là một ván bài. Hãy cứ chơi!

Ðời là một thách đố. Hãy đương đầu!

Ðời là một giấc mơ. Hãy thực hiện!

Ðời là một hy sinh. Hãy dâng hiến!

Ðời là một cuộc tình. Hãy thưởng thức!

Trong tuần Thương Khó và đặc biệt trong ngày Chịu Nạn, Chúa Giêsu bằng với thân phận con người, và qua việc chấp nhận thử thách đã hoàn tất cuộc đời đúng với nghĩa mà Sai Baba đã nói về con người và cuộc đời nhất.

Cuộc đời ngài là một bài ca tình yêu suy tôn và chấp nhận Thiên Ý. Ngài đã chơi ván bài cuối mà Satan và sự chết là những kẻ ngồi cùng chiếu bạc đã thách thức. Ngài đã đương đầu với mọi hiểm nguy và thách đố, mặc dù phải đổi bằng tính mạng. Ngài đã thực hiện đúng giấc mơ tự do và giải thoát con người mà ngài đã ôm ấp khi xuống trần. Ngài đã hy sinh dâng hiến đến giọt máu cuối cùng. Và sau cùng ngài đã thưởng thức, đã hãnh diện với kết quả của những hy sinh và cái chết của ngài.

Trên con đường lên núi Sọ, Chúa Giêsu đã gặp Mẹ Maria. Ðã được Simêon phụ nâng thập giá. Ðã được sự yên ủi từ tình thương cảm của Verônica. Nhưng chính ngài, ngài đã không quên đứng lại và an ủi những kẻ đang khóc thương cho ngài. Cuộc đời con người, và những thử thách không phải luôn luôn lúc nào cũng chỉ toàn bằng những nghiệt ngã, những bất hạnh. Trong những đau thương ấy vẫn thấy xuất hiện lòng nhân ái, tình thương và sự chia sẻ. Chúa Giêsu đã không bỏ qua những bóng mát cuộc đời ấy, những nâng đỡ phần nào giúp ngài vượt qua được những thử thách. Nhưng rồi, cũng chính ngài tự mình phải mang vác lấy thập giá, và để rồi bị đóng đinh vào thập giá ấy. Ðiều này Ðức Gioan Phaolô II gọi là mầu nhiệm: “Mầu nhiệm đau khổ”. Có nghĩa là không thể lý giải bằng con mắt và phán đoán của trí óc tự nhiên. Nó chỉ được giải đáp và mang ý nghĩa đầy đủ khi nhìn lên Ðấng đã ôm vác lấy mọi đau khổ và đã chiến thắng chúng.

Thập giá cuộc đời.

Như vậy, từ nay những đau thương, những thử thách, và những vất vả cuộc đời sẽ không còn nhuốm mầu tang chế và tiêu cực nữa. Nó cần phải được hòa nhập và nhìn bằng con mắt khách quan hơn với những thử thách, đau thương của Chúa Cứu Thế. Bằng cặp mắt đức tin ấy, con người sẽ khám phá ra những ý nghĩa và giá trị đích thực của cuộc đời.

Nếu đấng vô tội, không hề mang tỳ vết của tội khiên, và không có lý do để phải khổ, phải đau đớn, và phải chết đã bằng lòng đi vào những thử thách, đau thương, và chấp nhận cái chết vì tôi, tôi cũng phải sống, phải chấp nhận, và phải mang vác lấy mọi thử thách cuộc đời như vậy. Dù muốn hay không muốn, đau khổ vẫn có đó. Hy sinh vẫn có đó. Thử thách, và cả đến cái chết cũng vẫn có đó. Dù tôi có đi đâu, hay ở chỗ nào. Dù tôi có làm gì, lãnh trách nhiệm nào. Và dù tôi có là ai đi nữa, tôi vẫn là đối tượng của những thử thách như thế.

Tóm lại, qua cuộc khổ nạn, đóng đinh và cái chết của Chúa Giêsu phải đem lại cho tôi một cái nhìn mới, một hiểu biết mới, và một sức mạnh mới về những thử thách, khó khăn, và bất công của cuộc đời. Ðể rồi, nhờ Ðức Kitô và trong ngài, tôi an tâm đi giữa cuộc đời, nhìn đời, và đón nhận mọi thử thách cuộc đời bằng cái nhìn cứu độ, để từ đó biến thập giá đời mình thành thánh giá cứu độ.