
Hai môn đệ từ Giêrusalem về Emmaus, buồn rầu và thất vọng. Bỗng nhiên được Chúa hiện ra đồng hành và đàm đạo về Thánh Kinh. Sau đó hai ông mời Chúa ghé lại nhà, và trong khi đồng bàn với hai ông, Ngài đã dâng lời cảm tạ, bẻ bánh và trao cho hai ông. Mắt hai ông mở ra, lòng các ông ấm lại. Các ông đã nhận ra Ngài.
Trên đây là tóm lược đoạn Tin Mừng mà tôi đã được nghe đọc hoặc chính mình đọc nhiều lần. Nhưng hôm nay, tôi cảm thấy một hình ảnh mới, một thôi thúc mới về đoạn đường mà ông Cleopas và bạn ông đã đi và những gì đã ghi lại trên đoạn đường và buổi chiều ngày hôm ấy. Với tôi, con đường đi Emmaus hôm ấy là con đường dẫn tới bàn thánh Chúa mỗi ngày. Con đường dẫn tới thánh đường, và thánh lễ Misa. Có thể nói, hôm đó ông Cleopas và bạn ông đã được diễm phúc tham dự một thánh lễ do chính Chúa Giêsu dâng sau khi Ngài vừa từ cõi chết sống lại.
Thánh lễ Misa được chia thành hai phần rõ rệt: Phụng vụ Lời Chúa và Phụng vụ Thánh Thể. Trong thánh lễ hôm ấy, chúng ta cũng thấy rõ được phần Phụng Vụ Lời Chúa được Chúa Giêsu cử hành bằng việc Ngài trưng dẫn Thánh Kinh, và giảng giải Lời Thiên Chúa cho hai ông. Rồi tiếp sau đó là phần Phụng Vụ Thánh Thể, Chúa Giêsu đã cầm bánh, dâng lời tạ ơn, bẻ ra và trao cho hai ông.
Nhưng cũng qua tường thuật của Luca, tôi nhận ra rằng hai ông hơn tôi ở chỗ đã đón nhận lời Chúa với tấm lòng bừng cháy. Các ông đã để Lời Thiên Chúa sưởi ấm tâm hồn mình: “Phải chăng lòng chúng ta đã chẳng sốt sắng lên trong ta, khi Ngài đi đường đàm đạo và giải thích Thánh Kinh cho chúng ta đó ư?” (Luca 24:32). Và hai ông cũng hơn tôi khi đón nhận Mình Máu Thánh Chúa, vì lúc đó: “Mắt họ sáng ra và nhận ra Ngài” (Luca 24:31).
Ðã bao nhiêu lần tôi cũng đã tham dự thánh lễ, đã nghe và đọc lời Chúa, đã nghe giảng giải và nói về Chúa nhưng lòng tôi đã chẳng “sốt sắng lên”, mà ngược lại, còn buồn ngủ và lo ra. Cũng vậy, rất nhiều lần tôi đã lên rước Thánh Thể mà cặp mắt tâm hồn tôi vẫn “không nhận ra Ngài”, và ngược lại, vừa rước Thánh Thể xong là tôi không còn nhớ đến Chúa và không còn nhận ra Ngài đang ngự trong lòng tôi nữa.
Tôi không được cái sốt sắng và bị đốt cháy như hai môn đệ làng Emmaus, hoặc như một số tín hữu khi họ tham dự thánh lễ và rước Thánh Thể. Một hôm, trong buổi sinh hoạt đạo đức, một người bạn tôi đã chia sẻ rằng khi anh tham dự thánh lễ, nhất là khi anh lên rước Thánh Thể, đặc biệt, rước Máu Thánh thì toàn thân anh run lên, và như có một luồng điện nóng chạy khắp châu thân. Anh rất bồi hồi và xúc động. Nghe anh chia sẻ mà tôi cảm thấy thèm thuồng, vì suốt cuộc đời tôi, tôi chưa bao giờ được hưởng cái giây phút linh thiêng và thánh thiện như thế. Cũng như tôi chua bao giờ tham dự Thánh Lễ mà được đốt nóng con tim, được khai mở cặp mắt tâm linh để cảm nhận và nhìn thấy Chúa.
Nhưng bù lại, tôi vẫn cảm tạ Chúa, là tôi cũng phần nào theo được gương của hai môn đệ Emmaus tức là tôi không thấy chán nản tìm đến Chúa, và không ngần ngại mời Chúa vào nhà ‘tâm hồn” mình mỗi khi tôi tham dự thánh lễ, mặc dù tôi bất xứng.
Một điều mà tôi và cũng có thể là tất cả mọi Kitô hữu cần bắt chước hai ông, đó là thái độ “vội vã” ra đi và làm chứng nhân những gì hai ông đã cảm và đã thấy. Thánh Luca ghi lại: “Ngay lúc ấy, họ chỗi dậy trở về Giêrusalem, và gặp mười một Tông Ðồ và các bạn khác đang tụ họp. Họ bảo các ông: “Thật Chúa đã sống lại và đã hiện ra với Simon”. Và hai ông cũng thuật lại việc xẩy ra dọc đường và đã nhận ra Ngài lúc bẻ bánh như thế nào” (Luca 24:33-35). Theo tôi đó là hồn tông đồ, là sống chứng nhân, và là sống thánh lễ mỗi ngày.
Ðến với Chúa trong thánh lễ. Rước Ngài trong Thánh Thể. Và vì được tăng bổ trong sức sống Mình Máu Thánh Chúa, được khai mở tâm hồn, tôi cũng phải ra đi và trở thành chứng nhân cho sự chết và phục sinh của Ngài. Và như hai môn đệ Emmaus, tôi cũng phải thuật lại việc đã xẩy ra cho tôi như thế nào khi tôi có Chúa trong mình, qua chính cuộc sống và hành động của mình với tha nhân.