Từng dòng máu ngược về tim,
mang bao thương nhớ nỗi niềm đắng cay .
Trời cao nhìn xuống đất dầy,
Maria, Mẹ chúng con !
Đoàn con lê bước mỏi mòn đến nơi
Mẹ xưng vô nhiễm tội đời
Mẹ đầy ơn phúc đất trời tôn vinh.
Chúng con chung một lời kinh,
Ca khen Danh Mẹ trong Thành Mẹ yêu.
Từ tòa vinh hiển cao siêu,
Xin nghe muôn giọng sớm chiều nỉ non.
Nhớ xưa băng giá tiết đông,
Hai người bạn trẻ khóc ròng ngày đêm,
Khi nguồn ánh sáng xa dần
cõi lòng môn đệ bao năm theo Thày,
bóng đêm từng phút đong đầy
nỗi buồn gậm nhấm tháng ngày héo hon.
Thày đi để lại mình con,
giữa bày lang sói gọi hồn từng đêm.
từ đây hết cảnh ấm êm,
giã từ năm tháng trên miền phù du
Thày đi, một chuỗi ngục tù,
THU HUYỀN
Trời đất sang thu chuyển dạ sầu,
Ngày dài quyến luyến cảnh đêm thâu,
sông hồ cô tịch vùng biên giới,
rừng núi hoang vu chốn địa đầu.
cành lá xác xơ chiều ảm đạm,
cỏ cây nghiêng ngả dạ thương đau,
Hỡi ai gậm nhấm tháng ngày cũ,
có biết thời gian đã thay màu ?!
THU SẮC
Nỗi buồn sa mạc mênh mông,
như dân quằn quại trong vòng lầm than,
ngựa trâu một kiếp cơ hàn,
bao giờ thoát ách bạo tàn, nô vong ?!
Ðêm sa mạc bỗng sáng trưng,
Bụi gai bốc lửa bập bùng lạ chưa ?!
Môsê như tỉnh như mơ,
giật mình khi chạm bến bờ thánh thiêng.
Chúa sai đi cứu dân riêng,
Ðêm về phủ kín trần gian,
bao nhiêu kinh dị lang thang đường tình,
không gian khép nép cúi nhìn,
Thày đang tiên báo trăm nghìn đắng cay,
đau thương chết chóc từng ngày,
đón chờ thân phận tương lai nhạt nhòa.
Tối tăm từng mảng vỡ òa,
khi Thày sóng bước bên ba môn đồ.
xa miền tăm tối âm u,
Mỗi khi con nguyện “Lạy Cha …”
nghe trong huyết quản chan hòa niềm vui.
Con tim thổn thức bồi hồi,
nhớ về năm tháng đất trời hư không.
Trước khi tạo dựng càn khôn,
Cha là Thân Phụ Chúa Con muôn đời.
Tình Yêu nguồn mạch tuyệt vời,
Kết duyên Một Chúa Ba Ngôi vĩnh hằng.
Cha là Thiên Chúa trọn lành,
Máu ai nhuộm thắm niềm tin,
khơi nguồn hồng phúc, đẹp tình nước non.
Trăm ngàn liệt nữ anh hùng
hiên ngang lấy máu con rồng cháu tiên.
đắp xây đất nước vững bền,
quê hương chắp cánh qua miền thương đau.
Nghe trong huyết quản sôi trào
một nguồn ân sủng xuyến xao tình hồng,
từ nơi bát ngát cửu trùng,
Thuở thơ ấu còn nằm trên gối mẹ,
giai điệu vàng con mấp máy trên môi,
“Thánh Maria, Ðức Mẹ Chúa Trời,
cầu cho chúng con là kẻ có tội.”
Con vẫn biết đường đời muôn vạn lối,
Ánh Sao Mai soi thấu cả tâm hồn,
con chẳng lo mang kiếp sống long đong,
dù nhân thế đang chìm dần đáy huyệt.