
Mùa Vọng là thời điểm cử hành Mầu Nhiệm Nhập Thể, đón mừng Thiên Chúa Giáng Sinh, một Thiên Chúa vô hình, vô cùng cao cả, toàn thiện và toàn năng, song, như Thánh Tông Đồ Gioan xác tín, “đã hóa thành nhục thể và ở giữa loài người chúng ta”, như một thai nhi trong cung lòng Mẹ Maria và là một hài nhi trong vòng tay Mẹ Maria ở hang lừa máng cỏ Bêlem.
Thật vậy, Thiên Chúa vô cùng khôn ngoan thượng trí, đã biết con người thụ tạo của Ngài không thể tự mình đến được với Ngài, Ngài đã tự động đến với họ, nơi Chúa Giêsu Kitô, một vị được Thánh Tông Đồ Phaolô cảm nhận là “đã không tự coi mình ngang hàng với Thiên Chúa, trở nên như không, mặc lấy thân phận tôi đòi”.
Bởi vậy, đã tìm kiếm Vị Thiên Chúa nhập thể này, con người không cần phải vươn mình lên mà là hạ mình xuống, như Lời Nhập Thể đã khuyên dạy là “hãy hoán cải và trở nên như trẻ nhỏ”, tức là trở nên “hiền lành và khiêm nhượng trong lòng” như Người. Bởi vậy, nhân Mùa Vọng và Mùa Giáng Sinh, chúng ta hãy cùng nhau ôn lại linh đạo thơ ấu thiêng liêng vô cùng khẩn thiết và quan trọng này, để có thể tìm thấy và nhận ra Vị Thiên Chúa Nhập Thể nơi Chúa Giêsu Kitô.
Trước hết, Thời Điểm Maria xin được phổ biến những điều có thể gọi là nguyên tắc chung về con đường hay linh đạo thơ ấu thiêng liêng, do Cha Đaminh Maria Trần Đình Thủ viết cho một tâm hồn lấy biệt hiệu Bá Vũ Ly (BVL - phiên âm từ tiếng Latinh là "Parvuli" - "Trẻ Nhỏ", câu Chúa Giêsu dạy trong Phúc Âm Thánh Mathêu 18:3 là "Hãy hoán cải và trở nên như trẻ nhỏ"), ngày 8/7/1972 ở Di Linh Lâm Đồng Việt Nam, vị linh mục vừa trọn 100 tuổi hôm 29/11/2006, vị cũng vừa được cải lão hoàn đồng, trở nên như trẻ nhỏ trong tay chăm sóc của anh em trong dòng, sau cơn đột quị (stroke) vào đầu tháng 8/2006 vừa rồi.
"Nếu các con không hoan cải va trở nên như trẻ nhỏ, thì chúng con không được vào Nước Trời" (Mathêu 18:3).
"Ai hạ mình xuống như trẻ này đó là người lớn trên Nước Trời" (Mathêu 18:4).
"Lạy Cha, Con chúc tụng Cha, vì Cha đã giấu kín những việc này nơi các người khôn ngoan và thông thái, mà Cha lại tỏ ra cho những người trẻ thơ" (Mathêu 11:25).
Vậy nên xét xem cái gì thuộc về Bản Tính Tuổi Trẻ, cái gì là Đặc Tính của Tuổi Trẻ.
Bản tính của tuổi trẻ:
Trong đàng thiêng liêng là " Hoàn toàn bất lực" trong mọi lãnh vực, hoàn toàn sống tựa vào người mẹ, như là phần thể của người mẹ, không lìa được sự gìn giữ dưỡng nuôi bồng bế của mẹ.
Hoàn toàn bất lực, vì theo tín lý, Chúa dựng nên ta bởi hư vô, trước khi dựng nên ta, ta là hư vô hoàn toàn, Chúa không dùng quyền vạn năng của Người mà kéo ta ra khỏi hư vô, thì muôn đời ta còn là hư vô. Nhưng khi Chúa đã đưa ta ra khỏi hư vô mà làm cho ta nên một sự hữu, thì tự ta, không thể tồn tại được, cần Chúa dùng quyền vạn năng Người mà bảo tồn ta, thì ta mới tồn tại được, đó là điều thuộc Đức Tin, và triết học cũng chứng minh như vậy.
Dầu ta được Chúa dựng nên và bảo tồn, nhưng nếu Chúa không trợ lực và không đánh động ta trước, thì ta hoàn toàn bất lực, ta không thể làm được việc gì hết, đó là cái bất lực thứ ba của các loài thụ tạo trong lãnh vực tự nhiên thôi, chứ chưa nói đến hànhđộng siêu nhiên, ta càng bất lực như Đức Tin dạy và chính Chúa Giêsu đã tuyên bố: "Không có Cha chúng con không thể làm gì được" (Gioan 15:5).
Điều thứ hai cũng thuộc yếu tính đời sống thơ ấu thiêng liêng là hoàn toàn sống dựa, sống lệ thuộc vào Thiên Chúa: dù hiện hữu, dù tồn tại, dù hành động trong hiện tại, quá khứ và tương lai, hết thảy đều tin tưởng phú thác hoàn toàn nơi quyền vạn năng và tình yêu vô hạn của Thiên Chúa, lòng trí phải thoàt ly hết mọi thụ tạo, duy tình yêu Thiên Chúa lôi kéo thu hút trí lòng họ.
Đó là hai yếu tính thuộc đời sống thơ ấu thiêng liêng theo Phúc Âm.
Những đặc tính phụ thuộc của tuổi trẻ thiêng liêng:
Là trong sạch, đơn sơ hồn nhiên, thật thà thẳng thắn, dễ dậy dễ tin. Đó là 4 đặc tính (proprietates) của tuổi trẻ.
1. Trong sạch: Trong sạch của tuổi trẻ, không những là sạch các tội trọng nhẹ, nhất là phải hiểu sạch tội dâm dục, trẻ con thấy người nữ người nam như nhau, con mắt, lòng trí và con tim đều trong trắng vẹn sạch, không yêu nhăng nhít, chỉ yêu và dính liền với mẹ thôi.
2. Đơn sơ: là không phức tạp, không lèo lá, không chải chuốt, không rào đón, trong có thế nào, ngoài cũng vậy. Một là một, hai là hai, có là có, không là không, tốt là tốt, xấu là xấu. Chúa bảo ta phải đơn sơ như chim bồ câu, nhưng phải khôn ngoan như con rắn.
3. Hồn nhiên: là bộ điệu không gò bó, không bị cưỡng ép, không sợ sệt, vui tươi không nghĩ ngợi, vô tư không lo lắng, đó là dấu hiệu tâm hồn quân bình.
4. Thật thà: Không nói dối, không làm gì dối trá, không ở cách dối trá, không nói quanh quéo, không làm quanh quéo, không ở cách quanh co, trong ngoài trung thực, đó là người thật thà. Một người thẳng thắn là một người trong ngôn, hành, phán đoán không thiên vị, không thiên tả, không chủ quan, không yên trí, cứ sự thật, cứ thẳng mực tầu.
Trẻ thơ chưa có ý niệm, chưa có kiến thức gì, nếu không dễ dậy dễ tin, thì muôn đời dốt nát. Đức tính dễ dậy dễ tin trong đường thơ ấu thiêng liêng cũng vậy, nếu không dễ dậy dễ tin các điều Chúa mạc khải, Chúa phán trong Thánh Kinh, Chúa Thánh Linh soi động, nếu không dễ tin các điều giáo huấn của Giáo Hội, các Thánh, các bề trên, thì làm gì hiểu được chân lý siêu nhiên? Làm gì thấu nhập được tinh thần Phúc Âm? Làm gì trở nên siêu thoát? Làm gì nên giống Chúa Kitô, giống Mẹ và các Thanh được? Nhưng trái lại, đối với các lầm lạc, các triết thuyết giả, các tư tưởng trần tục, các phán đoán nhận thức phản Phúc Âm, phản Chân Lý Đức Tin, thì chớ dễ tin dễ dậy, kẻo ta sẽ trở thành tà thần phản Chúa.
Trên đây là vài tư tưởng về con đường thơ ấu thiêng liêng Chúa dạy trong Phúc Âm ... cần suy niệm, rồi chính Chúa và Mẹ sẽ dạy vẽ rất rõ ràng trung thực cho nếu thật khiêm nhượng.
Đến Với Chúa là Một Ơn Gọi - nhờ Mẹ Maria đến với Chúa
Mùa Vọng là thời điểm cử hành Mầu Nhiệm Nhập Thể, đón mừng Thiên Chúa Giáng Sinh, một Thiên Chúa vô hình, vô cùng cao cả, toàn thiện và toàn năng, song, như Thánh Tông Đồ Gioan xác tín, “đã hóa thành nhục thể và ở giữa loài người chúng ta”, như một thai nhi trong cung lòng Mẹ Maria và là một hài nhi trong vòng tay Mẹ Maria ở hang lừa máng cỏ Bêlem.
Thật vậy, Thiên Chúa vô cùng khôn ngoan thượng trí, đã biết con người thụ tạo của Ngài không thể tự mình đến được với Ngài, Ngài đã tự động đến với họ, nơi Chúa Giêsu Kitô, một vị được Thánh Tông Đồ Phaolô cảm nhận là “đã không tự coi mình ngang hàng với Thiên Chúa, trở nên như không, mặc lấy thân phận tôi đòi”.
Bởi vậy, đã tìm kiếm Vị Thiên Chúa nhập thể này, con người không cần phải vươn mình lên mà là hạ mình xuống, như Lời Nhập Thể đã khuyên dạy là “hãy hoán cải và trở nên như trẻ nhỏ”, tức là trở nên “hiền lành và khiêm nhượng trong lòng” như Người. Bởi vậy, nhân Mùa Vọng và Mùa Giáng Sinh, chúng ta hãy cùng nhau ôn lại linh đạo thơ ấu thiêng liêng vô cùng khẩn thiết và quan trọng này, để có thể tìm thấy và nhận ra Vị Thiên Chúa Nhập Thể nơi Chúa Giêsu Kitô.
"Hãy để cho các con trẻ đến với Thày. Đừng ngăn cản chúng. Nước Thiên Chúa thuộc về những ai giống như chúng" (Mathêu 19:14). Lời của Chúa Giêsu, tuy trực tiếp nói với người lớn, gián tiếp là một lời kêu gọi, một lời mời gọi thành phần con trẻ đến với Người. Thành phần con trẻ này nhỏ bé lắm, nhỏ bé cả về thể lý cũng như tâm lý.
Về thể lý, thành phần con trẻ mà Chúa Giêsu kêu gọi "Đến với Thày" này phải "được mang đến cho Người" (Mathêu 19:13), chứ chúng không thể tự mình mà đến với Người. Về tâm lý, biết thành phần con trẻ được kêu gọi "Đến với Thày" không hiểu mình nói gì, Chúa Giêsu đã phải kêu gọi chúng qua thanh phần người lớn: "Hãy để cho các con trẻ đến với Thày".
Thanh phần con trẻ "được mang đến cho Người" và cũng là thành phần mà Chúa Giêsu muốn kêu gọi chúng "Đến với Thày" này, về thể lý, theo ngôn từ của Phúc Âm Thánh Luca dùng, đúng là "những thơ nhi (babies)" (Luca 18:15), còn đang được bế trên tay hay mới chập chũng bước đi, mà Chúa Giêsu gọi là "những trẻ nhỏ (little children)" (Luca 18:16): "Hãy để cho những trẻ nhỏ đến với Thày" (Luca 18:16).
Lời Chúa Giêsu kêu gọi "Đến Với Thày" trên đây, mặc dù hướng về nhóm con trẻ (về thể lý lẫn tâm lý) mà các môn đệ đang ngăn cản không cho chúng được mang đến với Người, thực ra, đối tượng và thành phần mà Người cố ý nhắm tới, qua hình ảnh các con trẻ bấy giờ, chính là đám người lớn.
Chúa Giêsu đã minh xác chủ ý này của Người khi nhắc nhở thành phần người lớn là: "Nước Thiên Chúa thuộc về những ai giống như chúng". "Đến với Tôi, tất cả các ngươi là những người mệt mỏi và nặng gánh..." (Mathêu 11:28). Qua lời này, Chúa Giêsu quả thật đã rõ ràng và trực tiếp kêu gọi thành phần người lớn, thành phần không hồn nhiên vui sống như trẻ nhỏ, thành phần đầy "mệt mỏi và nặng gánh", muốn "tìm được thanh thản" (Mathêu 11:29), phải "Đến với Tôi" giống như chúng, thành phần con trẻ.
Như thế, căn cứ vào những lời của Chúa Giêsu được phân tách trên, chúng ta có thể suy ra những kết luận sau đây:
1. Chúa Giêsu muốn thành phần trẻ nhỏ đến với Người: "Hãy để cho các trẻ nhỏ đến với Thày. Đừng ngăn cản chúng" (Luca 18:16);
2. Vì Chúa Giêsu đến là để tỏ mình cho thành phần trẻ nhỏ: "Nước Thiên Chúa thuộc về
những ai giống như chúng" (Luca 18:16; xem Mathêu 11:25,27;
3. Do đó, thành phần người lớn muốn đến với Chúa cũng phải "giống như chúng":
"Ai không đón nhận Nước Thiên Chúa như một con trẻ sẽ không được vào đó" (Luca 18:17);
4. Đường lối đích thực, duy nhất và hoàn hảo để con người có thể chắc chắn đến được với Chúa chính là: "Hoán cải và trở nên như trẻ nhỏ" (Mathêu 18:3).
5. Thế nhưng con người không thể thực sự trở nên như trẻ nhỏ nếu không đến với Chúa qua Mẹ Maria là Con Đường duy nhất Thiên Chúa vô cùng toàn tri, toàn hảo và toàn năng đã dùng để đến với con người. Lý do chính yếu khiến cho đệ nhất thiên thần Luxiphe cùng với nhóm ngụy thần bị hư đi ngay từ ban đầu là vì họ ngang nhiên tỏ ra bất tuân phục, ở chỗ, như Sách Khải Huyền cho thấy nơi đoạn 12 câu 3 và 4, không chấp nhận vấn đề Lời Nhập Thể, tức không chấp nhận việc Thiên Chúa lại trở thành một Con Người, lại làm con của một phụ nữ là loài có bản tính thấp hèn hơn mình. Đó là lý do, các thánh đã quả quyết dấu hiệu được Thiên Chúa cứu rỗi chính là lòng thành thực sùng kính Mẹ Maria vậy, và một lòng thành thật sùng kính chỉ tìm thấy nơi những ai thực sự “hoán cải và trở nên như trẻ nhỏ” mà thôi, tức những ai “hiền lành và khiêm nhượng” như chính Vị Thiên Chúa đã trở thành hư vô, mặc lấy thân phận tôi đòi, sinh ra bởi một người nữ vào lúc thời gian nên trọn.